XÂY DỰNG HOA-VIÊN VIỆT-NAM

XÂY DỰNG HOA-VIÊN VIỆT-NAM

Vì Cộng-Sản quá tham tàn, bạo ngược,
Dân Việt-Nam lũ lượt phải ra đi.
Hàng triệu người trong tử biệt, sinh ly,
Vùi thể xác nơi rừng sâu, biển cả.

Khắp năm châu bị gian-truân vất vả,
Lo mưu sinh, lo giữ vững tinh-thần.
Đáp đền ơn đất nước được dung thân,
Nuôi dưỡng mãi văn-phong dòng giống Việt.

Tại nơi đây không có chi khác biệt,
Đem tinh-thành ghi công-đức hữu-vi.
Đạo và đời một thể chẳng phân ly,
Trên lẽ sống, hòa tinh-thần, hình-thức.

Kìa tượng đài người vượt biên tới đất,
Đất tự do với tất cả thân thương.
Tượng vua Hùng, tượng liệt-sĩ kiên cường,
Gương chói sáng trong dựng xây và giữ nước.

Thêm hiểu biết, thêm biết đường tội, phước,
Đạo Phật-Đà thêm nhựa sống cho người dân.

Bốn động-tâm biểu tượng nét tinh-thần,
Cùng chùa tháp qua bao năm dựng đạo.

Quán-Âm hiện, hồ Đại-Bi kiến tạo,
Ban an-hòa, tái tạo lợi Nhân, thiên.
Tuệ-Tĩnh xưa, phương thuốc đượm hương thiền,
Lành thân bệnh và an vui tâm-bệnh.

Vân-Thủy- hồ lung-linh soi thực cảnh,
Bốn phương mang danh hiệu tỉnh, miền ta.
Bắc-Ninh cùng Nam-Việt có đâu xa,
Đông-Hà với Tây-Sơn bao nghĩa nặng.

Bản đồ Việt mang chân-dung xán-lạn,
Mấy ngàn năm vang hồn-sử anh hùng.
Với Trường-Sơn, với Đông-Hải vẫy vùng,
Là dấu ấn muôn muôn năm bất diệt.

Lâu-đài nọ, nâng niu văn hóa Việt,
Bao mồ hôi, bao trí óc vun thành.
Với hoa-văn, với điêu-khắc tượng hình,
Nét cẩm-tú cùng thiên-nhiên trác tuyệt.

Cổng tam quan đứng uy-nghiêm siêu-việt,

Tường an hòa, mang cảnh, đạo thanh-cao.
Bao hiện-thân của lẽ sống thuở nào,
Bao thắng cảnh Việt-Nam đây ghi tạc.

Gió mây quyện tràn khung trời an-lạc,
Lòng cùng lòng hòa cảnh giới thiên nhiên.
Thời, không-gian tự-tại hóa vô biên,
Cây văn-hóa muôn đời hằng che rợp.

Đạo bi-trí, gương dựng xây oanh-liệt,
Cháu con sau nương đó để thăng hoa.
Khách du-phương qua viếng cảnh, hiểu ta,
Hoa-viên mãi là mùa xuân thường tại.

Tu-Viện Phật-Quang,
Melbourne: 01-01- 2000

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *